Văn thơ
Vu Lan về, nhớ mẹ
Lâu lắm rồi, con mới đặt tay viết lại những cảm xúc về Mẹ trong cái đêm trăng non mờ nhạt buồn bã như thế này. Sau ngần ấy tháng ngày quay quần với cuộc sống, với tình yêu và bè
Sự khác biệt
Tôi không biết mở đầu thế nào? Bắt đầu từ đâu? Tôi chỉ dùng những lời chân thật, gần gũi của mình để thể hiện sự khác biệt giữa cách báo hiếu của một người con phật tử với một
Mẹ điên
Hai mươi ba năm trước, có một cô gái đầu bù tóc rối, đi đứng nói cười ngơ ngáo.Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân,
Hồi ức
Thời gian thấm thoát thoi đưa Nó đi đi mãi không chờ một ai Khi đọc câu thơ trên, sao tự nhiên lòng mình thấy buồn buồn và có một chút tiếc nuối. Không biết
Tết con về mẹ nhé
Mẹ suốt đời lam lũ, áo cộc, quần nâu, người luôn vấy bẩn những bùn sình của công việc đồng áng. Bố đi vắng mẹ một mình nuôi bốn chị em con ăn học. Hôm nào mẹ cũng dậy thật
BÔNG TRẮNG CÀI ÁO
Mùa Vu Lan lại về. Bên cạnh nụ cười rạng rỡ trên gương mặt những người diễm phúc còn có Mẹ, chúng tôi, những người cài hoa trắng, lòng bâng khuâng nhớ Mẹ đã khuất bóng nơi xa... Từ lúc
Giọt nước mắt Vu Lan
Khi tôi viết những dòng chữ này thì tôi vẫn còn cách người mẹ già của tôi đến gần một ngàn cây số. Và những dòng chữ rất riêng tư này, tôi tin rằng sẽ được nhiều bạn đọc lượng
MẸ!
Con sẽ không đợi một ngày kia khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ? Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua mỗi ngày qua
ƠN NGHĨA SINH THÀNH
Nghĩa mẹ như biển rộng Công cha như trời cao Ơn sinh thành dưỡng dục Vời vợi tựa trăng sao.
Thơ: Như Thị Thất
Hãy về nơi đây thăm Như Thị thất Ngôi chùa thân yêu, nhật nguyệt chiếu soi. Hàng triệu trái tim nương về chư Phật, Dâng trọn niềm tin cho đấng Cha lành…





